Con mồi
Hồi còn ở trường, có một lần em mệt mỏi nói với K. về Q. "Em thua rồi, không chơi nữa!" K. cười cười rồi nói: "Từ đầu em đã không thua mà em không biết đó thôi. Q. sắp trở thành cha xứ. Theo một cách nào đó bắt đầu thì em đã thắng rồi!"... Thỉnh thoảng em tự hỏi có khi nào thêm chút mắm muối cuộc đời nhạt nhẽo của em có thể trở thành một quyển tiểu thuyết best-seller được không nhỉ....
Từ xưa đến giờ em luôn nghĩ tất cả họ đều là không thể hiểu nổi em nên cuối cùng em và họ đều chỉ là đi ngang cuộc đời nhau mà không thể dừng lại bên nhau. K., D., C.,... và có lẽ cả V. nữa. Em nói với anh về C., rằng đó là người nghĩ rằng em chỉ đến như vậy, là một con bé ngốc nghếch. Hay anh và em thường nói với nhau rằng K. chỉ có thể biết về em đến như thế, không thể nào hơn được. Hoặc giả lần trước em kể V. bảo em nói chuyện chán ngắt và anh cười sằng sặc. Em bảo với anh em như một tấm gương vậy, từng người một muốn thấy em đến đâu, đến với em như thế nào thì tấm gương sẽ cho họ thấy đến đó. Chợt một lúc em nhận ra không phải là họ không thể hiểu em. Chính là ngay từ đầu tất cả họ đều là hiểu em, hiểu rất rõ em, hơn cả em tự hiểu được về mình nữa. Tất cả họ đều là vì hiểu em mà không thể dừng lại. Họ hiểu rằng với con người tham lam và ích kỷ như em, tình yêu không thể nào là đủ để lấp đầy cái cảm giác hạnh phúc mà em cần. Họ hiểu rằng họ không thể làm được điều đó, không thể là cái hạnh phúc mà em mơ đến chứ không phải cái hạnh phúc trong thực tại mà em có thể nắm lấy. Cũng như anh từng nói với em, em không thể cứ mãi như vậy, người thợ săn sẽ là vì không dám chạy theo một con mồi như em mà đều quay lưng bỏ đi. Thật ra họ cũng như anh vậy, từng người một là ngay từ đầu đều nhận ra điều đó, đều nhận ra được em. Chỉ khác chăng là họ đã không thú nhận, chỉ quay lưng đi, rồi thi thoảng đứng từ xa mà dõi về. D. đã đi, dứt khoát đi, không còn ngoảnh lại. C. cuối cùng cũng quyết định neo mình vào một cái bến chứ không phải một con thuyền như mình. K. vẫn quanh quẩn bên em nhưng sợi dây mong manh lúc trước đã đứt hẳn. Em biết rồi thì V. cũng sẽ không bước tới, đó là người đã bỏ cuộc ngay những phút đầu tiên. Chợt phát hiện thì ra cả D., C., K. đều từng người một lần lượt đánh mất cellphone không phải một lần, nhưng cũng từng người một không biết làm thế nào đó mà rồi cũng có thể gọi cho em.
Mai kia mốt nọ, nhỡ mà em vô tình nghe một lời thì thầm kiểu "anh yêu em nhưng anh làm mất số cellphone của em rồi nên anh không gọi được cho em" thì làm sao em có thể tin được nhỉ?! Có một điều em biết rất rõ, anh hoàn toàn không biết số cellphone của em, vì từ đầu đến cuối anh chỉ làm động tác lưu lại, mỗi khi cần thì mở phonebook ra ngay tên em rồi write sms hay call mà thôi. Chẳng có gì là đúng hay sai trong chuyện này cả. Vì anh và em đều biết cái lý lẽ để nguỵ biện cho điều đó, "chả tội gì phải hao thêm neuron thần kinh cho việc mà máy móc có thể làm thay con người". Ngày trước, khi còn làm ở hãng phim, một ngày có khi em phải bấm số hơn 10 lần để gọi sếp, vậy mà trí nhớ em vẫn khước từ ghi nhận nó. Cũng chẳng có gì lạ khi em không thể nhớ số cellphone của ai (ngoài thằng em trai mình, vì đó là ngày sinh nhật của cu cậu) và anh cũng không hề quan tâm đến số cellphone của em, phải không anh!?
Hôm trước, vô tình xem một đoạn phim trên Star Movies. Al Pacino đóng vai một anh đầu bếp 45 tuổi nhưng khi cô bồi bàn mới quen hỏi thì hạ xuống rồi thì phải từ từ nâng lên cho đúng với một điều ước ngày sinh nhật thật giản dị: "anh không phải nói dối tuổi của mình khi có ai hỏi đến nữa." Cô bồi bàn sắp 34 tuổi cũng phải "trả giá" vài lần mới nói đúng được tuổi của mình. Tự dưng thấy muốn hỏi Kỳ một điều. Có khi nào bước qua cái ngưỡng 30 rồi, người ta sẽ cứ vơ lấy đại bất cứ người nào còn có thể kết với mình thành đôi, mà không quan tâm anh ta trán hói, bụng phệ hay ăn ở rất bẩn hay cô ta béo ị, ngu ngốc, vô duyên và chả biết làm gì cho ra hồn nữa hay không, chỉ vì để thoát khỏi nỗi lo sợ sẽ chết già đi trong sự cô đơn?!
Từ xưa đến giờ em luôn nghĩ tất cả họ đều là không thể hiểu nổi em nên cuối cùng em và họ đều chỉ là đi ngang cuộc đời nhau mà không thể dừng lại bên nhau. K., D., C.,... và có lẽ cả V. nữa. Em nói với anh về C., rằng đó là người nghĩ rằng em chỉ đến như vậy, là một con bé ngốc nghếch. Hay anh và em thường nói với nhau rằng K. chỉ có thể biết về em đến như thế, không thể nào hơn được. Hoặc giả lần trước em kể V. bảo em nói chuyện chán ngắt và anh cười sằng sặc. Em bảo với anh em như một tấm gương vậy, từng người một muốn thấy em đến đâu, đến với em như thế nào thì tấm gương sẽ cho họ thấy đến đó. Chợt một lúc em nhận ra không phải là họ không thể hiểu em. Chính là ngay từ đầu tất cả họ đều là hiểu em, hiểu rất rõ em, hơn cả em tự hiểu được về mình nữa. Tất cả họ đều là vì hiểu em mà không thể dừng lại. Họ hiểu rằng với con người tham lam và ích kỷ như em, tình yêu không thể nào là đủ để lấp đầy cái cảm giác hạnh phúc mà em cần. Họ hiểu rằng họ không thể làm được điều đó, không thể là cái hạnh phúc mà em mơ đến chứ không phải cái hạnh phúc trong thực tại mà em có thể nắm lấy. Cũng như anh từng nói với em, em không thể cứ mãi như vậy, người thợ săn sẽ là vì không dám chạy theo một con mồi như em mà đều quay lưng bỏ đi. Thật ra họ cũng như anh vậy, từng người một là ngay từ đầu đều nhận ra điều đó, đều nhận ra được em. Chỉ khác chăng là họ đã không thú nhận, chỉ quay lưng đi, rồi thi thoảng đứng từ xa mà dõi về. D. đã đi, dứt khoát đi, không còn ngoảnh lại. C. cuối cùng cũng quyết định neo mình vào một cái bến chứ không phải một con thuyền như mình. K. vẫn quanh quẩn bên em nhưng sợi dây mong manh lúc trước đã đứt hẳn. Em biết rồi thì V. cũng sẽ không bước tới, đó là người đã bỏ cuộc ngay những phút đầu tiên. Chợt phát hiện thì ra cả D., C., K. đều từng người một lần lượt đánh mất cellphone không phải một lần, nhưng cũng từng người một không biết làm thế nào đó mà rồi cũng có thể gọi cho em.
Mai kia mốt nọ, nhỡ mà em vô tình nghe một lời thì thầm kiểu "anh yêu em nhưng anh làm mất số cellphone của em rồi nên anh không gọi được cho em" thì làm sao em có thể tin được nhỉ?! Có một điều em biết rất rõ, anh hoàn toàn không biết số cellphone của em, vì từ đầu đến cuối anh chỉ làm động tác lưu lại, mỗi khi cần thì mở phonebook ra ngay tên em rồi write sms hay call mà thôi. Chẳng có gì là đúng hay sai trong chuyện này cả. Vì anh và em đều biết cái lý lẽ để nguỵ biện cho điều đó, "chả tội gì phải hao thêm neuron thần kinh cho việc mà máy móc có thể làm thay con người". Ngày trước, khi còn làm ở hãng phim, một ngày có khi em phải bấm số hơn 10 lần để gọi sếp, vậy mà trí nhớ em vẫn khước từ ghi nhận nó. Cũng chẳng có gì lạ khi em không thể nhớ số cellphone của ai (ngoài thằng em trai mình, vì đó là ngày sinh nhật của cu cậu) và anh cũng không hề quan tâm đến số cellphone của em, phải không anh!?
Hôm trước, vô tình xem một đoạn phim trên Star Movies. Al Pacino đóng vai một anh đầu bếp 45 tuổi nhưng khi cô bồi bàn mới quen hỏi thì hạ xuống rồi thì phải từ từ nâng lên cho đúng với một điều ước ngày sinh nhật thật giản dị: "anh không phải nói dối tuổi của mình khi có ai hỏi đến nữa." Cô bồi bàn sắp 34 tuổi cũng phải "trả giá" vài lần mới nói đúng được tuổi của mình. Tự dưng thấy muốn hỏi Kỳ một điều. Có khi nào bước qua cái ngưỡng 30 rồi, người ta sẽ cứ vơ lấy đại bất cứ người nào còn có thể kết với mình thành đôi, mà không quan tâm anh ta trán hói, bụng phệ hay ăn ở rất bẩn hay cô ta béo ị, ngu ngốc, vô duyên và chả biết làm gì cho ra hồn nữa hay không, chỉ vì để thoát khỏi nỗi lo sợ sẽ chết già đi trong sự cô đơn?!

2 comments:
ky ko nghi vay...
Neu Tram nho' ky~ thi Michelle Pleifer da~ thu thach anh ta nhieu lan, cung~ tu choi va lam yeu lam sach' i nhu nhung o gai' tre? ma`, she dau co chap nhan him de da`ng, nguoc lai, anh Al Pacino cung dau co chon. co k' toan' gia` coi~ ma he da nhay? chung (du` he doa. Michelle la se theo co na`y...). Ho van la 2 tam hon dong dieu den voi nhau, nhung chinh su co don do' lam cho ho cam thay rat' hos` hop va hanh phuc khi tim ra nhau. Tuoi tac' chi? gat. bo? di mat' nhung thu tuc ruom ra`, nhung cu chi? dieu^. da` va le thoi' tam` thuong ( tui noi' chuyen cai condom do...hehehhe). Tuy vay, tui cung so su co don lam.... tui mem khoc' khi thay canh he look for a hooker just to hold her so that he can sleep...
:)) tui miss the whole movie do. catch only the scene, vua kip nho ra vu cai condom khi viet comment tra loi K :)) chi la tu dung nghi den chuyen do thoi, khong phai la cai phim truc tiep tao ra cai anh huong dan den suy nghi do. hinh nhu no duoc tao thanh tu some scenes of some movies hay sao do.
hom qua coi 1 cai phim cua Duc tren HTV about a family after the mom's dead. co nhieu cai de ngam nghi.
Post a Comment