7.10.06

Duyên?! (tiếp)

Viết tiếp về chuỗi ý nghĩ "xàm quá" của em.

Ờ thì rồi em cũng tìm được một công việc nhàn nhã, phù hợp với "bằng cấp chuyên môn", "trình độ kỹ thuật" bla bla bla bla và... lương không tệ.

Một năm trôi qua, với nhiều thay đổi. Em quên ít nhiều câu chuyện một năm trước...

Cũng đến ngày em quay trở lại công ty ấy, với một tư cách khác: khách hàng. Người ta lại mời em lên căn phòng ấy. Loay hoay tìm chỗ ngồi với bộ đồ ẩm ướt vì cơn mưa phùn bất chợt đến thì em lại ngồi vào đúng vị trí... đối diện cái máy lạnh. Anh chàng HDV cao nhòng, gầy tong bla bla bla bla về... nước mắm và ớt tươi. "May mà mình không có nhu cầu về món ớt tươi ấy!" - Em tự nhủ trong khi cái máy lạnh cứ tiếp tục phì phà. Lạnh gần chết! Ngoài ra đứa vốn "ẩm ương" trong chuyện ăn uống như em lại có 1 khả năng thích ứng khẩu vị cực tốt khi... đi xa nên em tự thấy là nước mắm và ớt tươi không có gì là quan trọng. Vậy thì vấn đề duy nhất còn lại là chờ đến ngày giờ khởi hành thôi. Không biết cái gì chờ mình ở nơi xa tít ấy nữa? - Em tự hỏi mình nhưng rồi lại cảm thấy câu hỏi ấy thật thừa thãi. Đi là để đón nhận những điều bất ngờ mà cuộc sống mang đến, vậy thì cần quái gì phải suy nghĩ cho nhiều nhỉ!

Àha! Em chỉ nghĩ là mình sẽ được tận mắt thấy Thượng Hải lấp loá đèn trong đêm thế nào, Bắc Kinh với Vạn lý Trường thành hoành tráng ra sao, mà không thể ngờ trước là mình sẽ gặp... anh. Có lẽ đó là bất ngờ lớn nhất mà cuộc đời đã đặt vào tay em trong chuyến đi vậy. Ừ thì em biết mình vốn là đứa "tâm bất tại". Em cũng ý thức rất rõ những chuyến đi xa dài ngày thường song hành cùng với những "cám dỗ" nào đó. (Rút kinh nghiệm từ rất nhiều những chuyến đi trước đây.) Nhưng em không nghĩ nó lại là như thế.

Thượng Hải, ngày 14/09/2006

- Chị đi một mình à?...

Hoá ra mọi chuyện chỉ đơn giản như thế. Và ta quen nhau...

Và em đã nghĩ...
Nếu 1 năm trước em được nhận vào đó làm - tức là cũng cùng thời gian anh bắt đầu công việc tại đó - thì anh và em đã quen nhau. Chắc chắn là thế, vì đó là những công việc trong cùng dept. Nhưng em đã đi trên một con đường khác. Và 1 năm sau, tại một nơi khác, trong một hoàn cảnh khác, anh và em vẫn quen nhau.

Nếu em đã được nhận vào làm, rõ ràng anh và em đã quen nhau, nhưng đã không có những kỷ niệm, ở nơi xa xôi ấy. Nếu em đã được nhận vào làm, anh và em đã có khoảng thời gian quen nhau dài hơn. Một năm không dài cũng không quá ngắn trong cuộc đời con người, nhưng nó đủ dài để có thể hiểu nhiều về nhau, va chạm nhiều và có thể là... thậm chí đủ để ghét nhau. Và chắc gì con người theo chủ nghĩa hoàn hảo như em lại không ghét một anh chàng như anh?! Hoặc giả chắc gì anh đã có thể chịu đựng nổi con người khó chịu, hay càu nhàu và cáu bẳn như em!?

Nhưng cuối cùng thì anh và em cũng quen nhau phải không?!

Em nhớ đến câu chuyện hôm trước em collect cho mục Beautiful mind. Đại ý là "khi một cánh cửa đóng lại với chúng ta thì một cánh cửa khác lại mở ra bla bla bla bla". Cái ý nghĩ lại lẩn quẩn quay lại. Vì em không làm ở đó mà anh và em đã quen nhau, trong một trường hợp khác...

Ừ thì anh và em đã quen nhau. Nhưng đó là một câu chuyện mở đầu và kết thúc đều ở một nơi khác. Nó đã kết thúc ngay từ khi bắt đầu. Và em sẽ thôi không nghĩ về anh nữa. Kỷ niệm đẹp không phải vì nó buồn hay vui mà vì nó không thể nào quay lại được nữa, phải không anh?!

Những kỷ niệm đó em sẽ xem như món quà đặc biệt Thượng đế đã tặng em cho ngày đặc biệt của năm nay.

Anh về nhé! Bên người anh yêu...

No comments:

Blog Widget by LinkWithin