26.6.06

Mơ về Hà Nội

Nhặt được trong báo, gõ lại tặng bạn. Muốn chia sẻ với bạn chút tình yêu với Hà Nội, chúc bạn yêu Hà Nội hơn, 1 ngày nào đó... Nhưng yêu hơn 1 chút thôi, đừng yêu quá nhé ;)

Có một Hà Nội lạ lẫm và nhiều quyến rũ trong tâm hồn một cô bé Sài Gòn.

Quán cóc liêu xiêu một câu thơ

Hà Nội toàn những con phố hẹp te và đầy nhóc cây, đi đâu cũng thấh những hàng nước bên đường. Trời se lạnh, thổi phù phù cái chén bé tí xíu trên tay, hớp một ngụm, thấy lòng ấm lại. Còn những trưa hè nắng đổ chang chang, nhấp một ngụm nước chè, lại thấy mát dạ. Chén nước chè xanh quả là tài tình thiệt!

Và luôn luôn, ngồi bên hàng nước là những người phụ nữ lặng lẽ sau những lọ kẹo mè, kẹo đậu phộng, gói thuốc màu nâu xỉn, bàn ghế ọp ẹp. Những cái ghế thấp tẹt, hôn nào bận quần jeans là phải ngồi duỗi thẳng chân ra như chơi trò nu na nu nống.

Một bà hàng nước, gặp tui có đúng một lần đã hỏi “Cháu là con gái miền Nam à”. Tui “Dạ!” một cái, mà ngỡ ngàng quá chừng. Sao bà biết hay vậy cà? Cậu bạn người Hà Nội cười vang “Bà ngồi đây mấy chục năm nay rồi, nhìn cái gì mà chẳng biết”. Chỉ nhìn mà đã biết!?

Ngõ nhỏ quanh co và ngôi nhà cũ kỹ

Mỗi lần ra Hà Nội, lại đi tìm nhà bạn thân. Nhà nằm trong ngõ, rồi ngách, rồi lại ngách lớn, ngách bé… siêu lằng nhằng, nhưng tui chưa bao giờ lạc.

Cứ đi gần hết phố, gặp gốc cây si già rễ buông dài đụng mặt đường thì quẹo vào một hành lang nhỏ hẹp, sâu hút và tối om om. Vừa đi vừa phải rờ rở tay vào bức tường ẩm lạnh, vừa lo tránh người đi ngược chiều. Đến một đoạn nào đó, dù tui đã đi cả chục lần, nhưng vẫn chưa có lần nào tự xác định được cả, chỉ đột ngột cảm thấy nó thôi, thì tự nhiên quặt trái để tới một cầu thang bằng gỗ. Chút ánh sáng từ ô cửa sổ thít trên lầu ba rọi xuống như trong cổ tích. Những bậc thang bằng gỗ cũ kỹ, cong vênh trông càng cổ tích hơn. Tiếng những thớ gỗ xa xưa cót két. Như lâu đài của nàng công chúa ngủ trăm năm. Trong ngôi nhà ấy, trên tầng gái mái, khi mở những chiếc rương sách nặng trịch, tôi đã tìm thấy những nhân vật thời thơ ấu của mình, Tôt-tô-chan Cô bé bên cửa sổ, rồi cả Ruồi trâu, và Ba chàng lính ngự lâm…

Những kỉ niệm “ép khô”

Hồ Tây sáng sớm bảng lảng sương mù. Hơi nước tanh tanh, lành lạnh, phả ràn rạt vào mặt. Chạy một vòng lên đê Yên Phụ. Một bên là sông Hồng, một bên là Hồ Tây, mênh mang gió thổi. Cầu Thăng Long xa xa, dài thẳm như một sợi cước bạc. Tay bạn làm ấm tay tôi.

Thiệt lạ lùng là hoa sữa Hà Nội. Thực ra Nha Trang cũng có hoa sữa. Nhưng Nha Trang toàn là nắng. Trong nắng, mùi hoa sữa nồng gắt không chịu nổi. Còn ở Quán Thánh Hà Nội, vào cuối thu đầu đông, cứ lạnh buốt và vắng tanh. Mùi hương hoa sữa trĩu thấp xuống, vây bọc một vòng nồng ấm quanh người. Làn hương thanh khiết, dường như cay cay, dương như ngọt ngọt, thấy thèm đến tê cả đầu lưỡi.

Hồi chưa ra Hà Nội, tui thường hay bảo “Gửi hoa sữa ép khô vào đây cho tui xem mặt mũi nó thế nào với!”. Bạn cười mãi. Giờ ra mới biết, phải hít thở không khí Hà Nội, phải co ro trong cái lạnh xứ Bắc, phải cầm trên tay những cánh hoa sữa đã tàn vẫn còn thơm nức mới hiểu được.

Sao Sài Gòn lại cứ hay mơ về Hà Nội…

Thùy Hương – H2T

No comments:

Blog Widget by LinkWithin