Motif
Click the title for listening
Tưởng rằng đã quên
Musician: Trịnh Công Sơn
Perform: Quang Dũng
Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên. Nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em. Là đời bỗng đêm vây khốn.
Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên 
Tưởng rằng đã quên. Thân đau muốn nằm
Vì từng bước em. Là từng mũi đinh cuồng điên.
Còn gì đâu những đóa hoa hồng
Vì trái tim tội lỗi lưu vong
Còn gì đâu những má xưa nồng
Dù xác thân còn phút ăn năn.
Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên. Em qua phố rộng
Một lời trối trăn. Còn tìm thấy trong đôi mắt.
Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên. Tay em vẫn còn
Dựng đời bão lên. Làm từng vết thương hồn nhiên...
Còn lại đây những sớm mai buồn
Vì phố xưa cỏ lá mong manh
Còn lại đây những bến hoang tàn
Vì xác thân đã quá lênh đênh
Đây là những điều chưa bao giờ muốn viết ra, chưa bao giờ muốn thừa nhận và càng chưa bao giờ muốn đối mặt. Nhưng nó vẫn ở đó, dù có thừa nhận sự hiện diện của nó hay không đi nữa…
Đó là những câu chuyện hoàn toàn khác nhau và những con người khác nhau. Nhưng chung quy thì tất cả lại có cùng 1 khởi đầu và cùng 1 kiểu diễn tiến. Tất cả đều đã có cùng 1 kết thúc. Vậy thì lấy gì để ngăn cái cảm giác đó được chứ? Hoàn toàn không có gì là vững chắc. Khi hơn 1 lần chuyện đã xảy ra như thế thì có gì có thể bảo đảm rằng nó sẽ lại không xảy ra như thế 1 lần (hay nhiều lần) nữa? Đó không chỉ đơn thuần là 1 cảm giác mơ hồ. Dường như nó đã trở thành 1 nỗi ám ảnh thường trực thì đúng hơn. Một nỗi ám ảnh đôi khi ngủ quên đâu đó nhưng không bao giờ có thể mất đi. Nó vẫn vơ vất cùng kiếp người cho đến khi 1 điều tốt đẹp nào đó có thể xua tan đi. Nhưng có lẽ vẫn chưa phải là lần này… Ám ảnh, sợ hãi,… vẫn quanh quất đâu đó và dường như nó đang ngày 1 đến gần hơn - cái kết thúc ấy - như bao lần…

No comments:
Post a Comment