Juste une question d'amour

(Click on the title for watching trailer)
Attention!!! Spoilers. And rated R movie. (Đúng ra thì rate PG13 à, nhưng mà phim như răng mà PG13 thì... eo ôiii...)
Lần đầu tiên thấy dáng anh đi ngang sân trường, tôi biết trái tim mình “đã tìm được nhịp đập”. Carole đứng cạnh rú lên cười khi thấy vẻ ngớ ngẩn của tôi.
Nhưng… trái đất thật nhỏ bé, tôi không thể ngờ anh lại là lão hướng dẫn thực tập đáng g
hét của mình. Tôi có thể không cần đến khu vườn xinh đẹp của anh trong 2 tháng thực tập, nếu không thích, còn anh thì sẽ tặng tôi một báo cáo “dễ thương”. Tôi bỏ đi sau khi anh thốt ra những lời ấy bằng giọng điệu khiêu khích.… và rồi… tôi quay lại. Anh cũng không hỏi tại sao.
Thời gian ở cùng anh trong lab đã giúp tôi phát hiện anh cũng không đáng ghét lắm. Anh "sáng láng như đồng 3$" - chính Carole đã thốt ra điều ấy, anh có tài, anh đầy trách nhiệm và say mê công việc của mình. Anh còn là một người con hiếu thảo. Khu vườn dường như chiếm khá nhiều thời gian của anh cho việc chăm sóc, nhưng anh không bán nó, dù được chào giá cao. Ngược lại, để tiện cho việc chăm sóc, anh lại xin dời việc nghiên cứu của mình từ thủ đô về ngay tại phòng lab trong vườn. Tất cả chỉ vì đó là khu vườn mà cha anh đã dành trọn cuộc đời chăm bón, bán nó đi không khác gì chôn ông thêm một lần nữa.
Carole ghét anh, vì anh đã có được trái tim của tôi. Nhưng Carole biết ơn anh, vì từ ngày quen anh tôi đã có lại niềm vui và sức sống, lần đầu tiên từ sau ngày Marc ra đi; Và vì tôi đã đủ can đảm để lần đầu tiên yêu một người. Còn gì hạnh phúc hơn tìm được người đàn ông của cuộc đời mình cơ chứ!
Cha mẹ tôi đã rất thích anh khi anh đến nhà dùng bữa tối cùng gia đình. Với cha tôi, anh còn đáng quý hơn vì đã quyết định đi theo con đường của cha mình và đã giúp tôi tìm lại hứng thú với trường học và những khu vườn - mặc dù ông chưa bao giờ ủng hộ quyết định thi vào đại học nông lâm của tôi. Không phải anh đã đóng tròn vai đứa con rể tương lai đến thăm gia đình tôi lần đầu là gì!
Nhưng… khi anh ra đi vào giữa đêm hôm ấy, tôi biết mình đã mất anh. Nhưng tôi có thể làm khác hơn sao? Tôi có thể mất anh nhưng tôi không thể mất cha mẹ mình. Hôm ấy, khi cha nằm trong phòng cấp cứu với cái đầu đầy máu, tôi đã biết tôi yêu quý ông đến nhường nào, dù đôi khi chúng tôi cũng có những bất đồng nho nhỏ. Mẹ tôi không mạnh mẽ như Emma, mẹ anh. Cha tôi là người bảo thủ. Họ làm sao có thể chịu đựng được nếu biết sự thật? Mẹ sẽ ngã gục, cha sẽ từ bỏ tôi. Tôi không thể làm thế, tôi không thể ích kỷ như thế, dù phải che dấu con người thật của mình. Tôi không muốn mình bị bỏ rơi như Marc - cậu em họ tôi yêu quý nhất -
người đã nằm một mình cô đơn trên giường bệnh vào những ngày cuối đời, và đã bị quên lãng như chưa từng tồn tại, chỉ vì dì dượng tôi không thể chấp nhận sự thật.Cái giá của việc được sống là chính mình đắt đến thế sao? Tôi không muốn từ bỏ thành phố này, tôi không muốn rời bỏ cha mẹ, tôi không muốn rời bỏ người đàn ông đang ngồi cạnh tôi. Tôi phải quay lại, đúng rồi, tôi phải quay lại. Tôi phải cho cha biết rằng ông không có tội, tôi không có tội, chúng tôi không ai có tội cả. Có thể chúng tôi khác biệt, nhưng lẽ nào vì thế mà chúng tôi bị chối bỏ, bởi chính những người thân yêu nhất của mình!? Cha mẹ ơi! Con xin lỗi, nhưng hãy cho con được là chính mình…

Thích tông màu tươi sáng của bộ phim. Thích nhất là cảnh Cedric ôm Laurent vào lòng, vỗ về xin lỗi và thì thầm “Je t’aime”. Thích nhì là đoạn Laurent phát hiện Cedric vẫn chờ mình dưới xe dù đã khá muộn, với lời giải thích “Tôi không biết cậu về bằng gì”. Tình yêu đâu cần phải thể hiện bằng những hành động hay lời nói nào quá “cao siêu”, tình yêu chỉ đơn giản là những bước chân không giấu được niềm vui bất ngờ. Thích tiếp nữa là cảnh 2 người đốt thuốc trong xe, so cute, so emotional...
Phim không khô khan giáo điều như nhiều phim Việt Nam, nhưng coi xong tự rút ra được vài bài học cho bản thân:
- Mình sống như vậy không có nghĩa là người khác cũng có thể sống như vậy. Ép buộc người khác sống theo cách của mình chính là ích kỷ, cho dù nhân danh tình yêu đi nữa.
- Yêu là chuyện của 2 người à? Không phải đâu! Yêu là chuyện của nhiều người lắm, những người yêu thương ta nữa.
- Con mình có khác biệt thì nó vẫn là con mình. Không thể chỉ vì nó khác biệt mà nó không còn là con mình nữa.
- Không có người đàn ông hoàn hảo đâu, đừng phí thời gian tìm kiếm và chờ đợi. Những người đàn ông hoàn hảo đều bận yêu nhau cả rồi! (cái "bài học" này không được đề cập đến trong bài viết tại nơi công cộng của mình đâu hehehehe)
"Juste une question d'amour" không phải là phim điện ảnh. Nó là 1 mini drama của truyền hình Pháp. Từ xưa giờ thích nhất là những phim gay và có yếu tố gay do Pháp làm, phim này không ngoại lệ. Nó gần gũi hơn những bộ phim của Mỹ vì xã hội Mỹ vốn quá khác biệt, người ta chỉ quan tâm đến cái-tôi-xã-hội chứ không phải cái-tôi-trong-gia-đình. Thực ra xã hội có chấp nhận anh không nào có quan trọng gì đâu. Điều chính yếu trong cuộc sống mỗi người là những người ta yêu thương có chấp nhận ta như ta vốn thế không. Không phải vậy sao?!
"It's not a question of right or wrong. It's just a question of love."
Đã xem 2 lần trọn phim và vài lần some selected scenes. Chuẩn bị xem lần thứ 3.

No comments:
Post a Comment