Xong rồi!
Phù! Một tuần vật vã đã xong. Bây giờ tiếp tục vật vã đòi fee, tiếp tục vật vã đòi lương cho các bé và "bé lớn"... hihi :shy:
Định nhắn tin cho ai đó bảo là "Em xong hết rồi, cơ bản là thành công tốt đẹp. Cám ơn ai kia đã luôn ở bên cạnh em blah blah blah blah" nhưng rồi quyết định để cái cell qua một bên. Rồi thì sẽ báo, nhưng không phải vào thời điểm đó... Loại người như chúng ta không phù hợp với những lời ngọt ngào ấy. Mọi viên kẹo đều chỉ có lớp vỏ đường bên ngoài thỏi đồng và thuốc súng chực nổ, hay sau lớp lụa trắng mềm mịn luôn là lưỡi dao nanh nọc chực chờ...

Anh ấy mới kể mình nghe chuyện bé Hạnh. Tội nghiệp con bé quá! :( Hạnh là cô bé khá xinh xắn, đáng yêu và tính tình cực kỳ dễ thương ở phòng sale công ty anh ấy. Chính là cô bé bán tour đi TQ cho mình hồi 3 tháng trước. Lúc mình quay lại công ty để nhận DVD, hình như hôm 2/10, cô bé vẫn nhận ra mình và nói cười rất vui vẻ. Vậy mà... Cô bé đáng yêu vậy mà đi trẻ quá...
Lại một lần nữa thấy sự vô thường chạy ngang trước mắt. Muốn đưa tay níu lấy một người và phát hiện trong cái tích tắc ấy, người đó hoàn toàn không phải là anh. Chỉ cần một người bình thường, thật sự bình thường, một người cho em cái cảm giác bình an như ngày hôm ấy ở trên cao kia mà thôi...
Ảnh: Trên cao... nắng ở trên cao (sẽ viết tiếp, nhưng chưa biết khi nào hihi)
Định nhắn tin cho ai đó bảo là "Em xong hết rồi, cơ bản là thành công tốt đẹp. Cám ơn ai kia đã luôn ở bên cạnh em blah blah blah blah" nhưng rồi quyết định để cái cell qua một bên. Rồi thì sẽ báo, nhưng không phải vào thời điểm đó... Loại người như chúng ta không phù hợp với những lời ngọt ngào ấy. Mọi viên kẹo đều chỉ có lớp vỏ đường bên ngoài thỏi đồng và thuốc súng chực nổ, hay sau lớp lụa trắng mềm mịn luôn là lưỡi dao nanh nọc chực chờ...

Anh ấy mới kể mình nghe chuyện bé Hạnh. Tội nghiệp con bé quá! :( Hạnh là cô bé khá xinh xắn, đáng yêu và tính tình cực kỳ dễ thương ở phòng sale công ty anh ấy. Chính là cô bé bán tour đi TQ cho mình hồi 3 tháng trước. Lúc mình quay lại công ty để nhận DVD, hình như hôm 2/10, cô bé vẫn nhận ra mình và nói cười rất vui vẻ. Vậy mà... Cô bé đáng yêu vậy mà đi trẻ quá...
Lại một lần nữa thấy sự vô thường chạy ngang trước mắt. Muốn đưa tay níu lấy một người và phát hiện trong cái tích tắc ấy, người đó hoàn toàn không phải là anh. Chỉ cần một người bình thường, thật sự bình thường, một người cho em cái cảm giác bình an như ngày hôm ấy ở trên cao kia mà thôi...
Ảnh: Trên cao... nắng ở trên cao (sẽ viết tiếp, nhưng chưa biết khi nào hihi)

No comments:
Post a Comment