Tuấn à! Sao lại thế?!
Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thuở đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet... Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn.
Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi”...
Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái vào sườn và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu.
Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái... Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó”...
Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà...
Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như trước nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc - Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch. Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy.
Tuấn à! T không biết rằng đó là lần cuối cùng T nói chuyện với Tuấn. T không tin rằng mới đó mà đã 1 tháng từ lần cuối cùng T uống café với Tuấn. Hôm đó Tuấn còn rất vui vẻ, cười đùa về chuyện mẹ lo lắng cho cuộc phẫu thuật của mình mà?! T không tin Tuấn lại ra đi vào lúc này. Tuấn còn trẻ quá! Tuấn là người tài giỏi như vậy. Tuấn còn bao nhiêu dự định chưa kịp thực hiện mà, phải không Tuấn?! T còn bao nhiêu dự án muốn thực hiện cùng Tuấn nữa mà. Chúng ta vẫn chưa bắt tay thực hiện dự án “Shop Điệu” mà. Chúng ta còn những dự án khác nữa mà!!!? Vì trong lòng T, Tuấn thật sự là một người rất tài giỏi, một người T rất nể mà. T đã luôn hy vọng sẽ được cùng hợp tác với Tuấn. T đã tin rằng nếu cái đầu "điên điên" của T cộng với sự tỉnh táo, chu đáo của T mà cộng lại thì chúng ta có thể đi rất xa. Tại sao Tuấn lại đi đột ngột như thế chứ?!
Sẽ có những người không tin, vì chính T còn không tin được nữa; nhưng sự thật là sáng nay T đã khóc. Khi đang ngồi ở Cát Đằng viết những dòng này T lại muốn khóc nữa rồi. Tuấn à! Từ nay chiều T7 hay CN, ai sẽ bất ngờ rủ T đi café, vì “uống café không phải quan trọng nhất là quán nào, phục vụ ra sao, nhạc hay không, mà là uống cùng ai!” Ai sẽ tư vấn cho T đủ thứ về nhân tình - thế thái cho đến nhân sự - lương bổng?!
Ừ, T biết. Ngày vẫn đang trôi và rồi Tuấn cũng sẽ trở thành 1 vệt ký ức mà thôi. Nhưng Tuấn à, bé Q vừa nhắc T nhớ rằng "ký ức đẹp không phải vì nó vui hay buồn, mà là vì nó không bao giờ quay trở lại nữa". T đi tiếp nhé! Tạm biệt Tuấn, rồi chúng ta sẽ gặp lại mà, phải không Tuấn?! Chỉ là ở một nơi khác thôi...

No comments:
Post a Comment