Anh, em, và nỗi đau em...
Thang máy mở. Em sững người. Trước mặt em là anh, bằng xương bằng thịt, không phải những tin nhắn cụt ngủn, vô hồn. Anh đang đứng trước mặt em. Không còn gầy gò như 2 năm trước. Anh đang đứng trước mặt em. Em choáng. Nhưng em không còn cái cảm giác của cô em gái 2 năm trước - bé nhỏ và bình yên. Anh thay đổi. Em cũng không còn như ngày trước... Em rút card đưa anh, như thói quen đưa cho 1 người quen nào đó lâu ngày không gặp.Em cảm nhận được điều đó, ngay từ ngày chúng ta bắt đầu cái gọi là mối-quan-hệ-anh-trai-em-gái. Chỉ với anh em mới có cảm giác đó - bé nhỏ và bình yên. Hơn 1 lần em nói: "Em rất quý anh". Đó là những gì em thật sự nghĩ, thật sự cảm nhận về anh. Có người nói em nguỵ biện. Nhưng hơn ai hết, em hiểu rất rõ "từ điển" của mình: yêu-thương-quý-mến, chưa bao giờ có sự lẫn lộn. "Em quý anh, như một người anh trai". Nhưng em cảm nhận được điều đó, ngay từ ngày chúng ta bắt đầu... Anh chưa bao giờ hiểu đúng chữ "quý" trong câu nói của em. Anh cũng như mọi người, đều cho rằng đó là lời nguỵ biện. Anh cũng chưa bao giờ thật sự coi em là cô em gái, như em thật sự coi anh là một người anh trai.

Em đã từng có 1 người anh trai. Anh ấy đã từng thật sự coi em là 1 cô em gái nhỏ... Nhưng mọi thứ đã trôi đi. Thời gian đã trôi đi. Con người cũng trôi đi, theo cuộc sống, và theo cảm xúc của chính mình. Đó là lần thứ 2 một người đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời em, không 1 lời giải thích, không 1 lời từ biệt. Đó không phải là lần cuối cùng. Người thứ 3, thứ 4... thứ n đã, đang và sẽ tiếp tục biến mất khỏi cuộc đời em, không một lời giải thích, không 1 lời từ biệt. Đó là định mệnh của em. Thay đổi định mệnh? Em không làm được. "Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi", cho nên, em thay đổi. Đã bao lâu rồi em không còn gắn bó với 1 ai đó? Rất lâu. Không gắn bó thì nỗi đau không dài ra khi mất đi...
Em đã chưa từng gắn bó với anh. Thứ duy nhất liên kết anh-trai-em-gái là 2 chiếc cell. Nhưng bao lâu rồi không có tin nhắn của anh trong máy em? Và bao lâu rồi không có tin nhắn của em trong máy anh? Lâu rồi. Lâu đến độ hôm nay đứng trước mặt anh, bằng xương bằng thịt, em cũng không còn cảm giác đó nữa, bé nhỏ và bình yên. Thì ra thời gian có thể làm một điều gì đó thật.
Bao giờ em mới tìm lại được cái cảm giác đó? Bao giờ em lại tìm được một người cho em được cảm giác đó đây? Bé nhỏ và bình yên...Khi đang viết về anh, em nhận ra - thật sâu sắc - mình đang gắn bó với 1-ai-đó, cũng có nghĩa là tự mình đang chuẩn bị sẵn để làm đau mình, thêm 1 lần nữa. Em không muốn đau nữa. Nhưng, cuộc đời là thế, đôi khi có những thứ chúng ta không thể tránh được. Em đang chờ cái ngày ấy, giờ ấy, phút ấy - khi mà em sẽ lại đau thêm 1 lần nữa.

No comments:
Post a Comment