My favorite poem
DẠI KHỜ
Xuân Diệu
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc.
... Như vầy thì dại khờ thiệt chứ còn gì nữa... :-< (Lâu rồi không nhắc đến bài thơ này. Không phải vì không còn thích nữa mà vì không muốn như thế hoài. Nhưng ... someone reminds me of it.)


2 comments:
Bài thơ chả hiểu gì hết :-"
:-"
Post a Comment